October 13, 2021

Cược vui nào cũng tàn, niềm vui chiến thắng như ánh sao

Có phải khi chiến thắng thì niềm vui tràn ngập như ánh sao rơi từ trời cao xuống khắp muôn phương? Còn khi thua cược thì niềm vui ấy vụt tắt và trở thành cược vui nào cũng tàn? Khi giờ đây ta và nhà cái không còn tôn trọng nhau thì có phải nhà cái đi đường chính còn ta chuyển qua con đường phụ. Có lẽ đó là lúc ta bước đi trên con đường khác với 1 nhà cái bóng đá nào uy tín hơn nữa.

Cược vui nào cũng tàn, niềm vui chiến thắng như ánh sao

Cuộc sống vốn chăng là như vậy bao gồm những cược vui và những nỗi buồn chia ly với nhà cái bóng đá. Có chăng chỉ những lúc chiến thắng thì ta mới yêu say đắm 1 trang cá cược nào đó? Có lẽ là không phải với nhà cái Kubet, họ là nơi cung cấp ra những trò chơi thể thao và casino lớn nhất. Đã tới lúc chúng ta quên đi những cược vui nào sớm tàn. Hãy phủ nhận tất cả mọi giả thiết bởi lẽ chỉ có tay mơ thì mới chơi thua liên tục.

Cao thủ thì gặt hái thành công liên tiếp, xét cho cùng chơi cá cược thể thao hay chơi casino trực tuyến với nhà cái Kubet88 thì vẫn có những cơ hội ăn tiền thưởng lớn. Ví như là mỗi lần bạn giành chiến thắng với Kubet88 thì đó là những lần bạn nhìn thấy niềm vui tràn ngập như ánh sao rơi từ nền trời cao thăm thẳm. Thành công và giàu sang vì chơi ở Kubet88 có được là do những tấm gương sáng vì sự kiên định và ham học hỏi. Sức mạnh của thành công trong cá cược bóng đá khởi nguồn từ mạch nước kiến thức tinh khiết.

Chiến thắng nhà cái bằng kiến thức cá độ và cược vui không bao giờ tàn

Cược vui nào cũng tàn là cảm hứng từ âm nhạc mà ai cũng từng nghe qua, nhất là với các bản nhạc remix sôi động. Nhưng trong bối cảnh mà cảm hứng cá độ bóng đá sôi nổi khắp các tỉnh thành thì chúng ta làm quên dần với những cược vui ở nhà cái bóng đá uy tín nhất Kubet. Thời điểm bắt đầu chơi cho tới thời khác chiến thắng liên tiếp là khá xa nhau nhưng ai cũng có có những bí quyết. Theo một cao thủ chơi casino thì chiến thắng nhà cái bằng kiến thức casino, còn theo cao thủ chơi cược bóng đá thì chiến thắng nhà cái bằng kiến thức và thủ thuật, mẹo cược bóng đá. Chính vì lẽ đó mà những cược vui nào cũng tàn trở thành chẳng bao giờ tàn.

Cao chiêu bí hiểm về cược vui nào cũng tàn

Đã chơi cá cược thì con người ta thuộc nằm lòng những chiêu thức để lật ngược thế cờ với nhà cái. Khi mà nhà cái đã đặt bạn vào tình thế tay trắng rồi trôi 1 phát ra đảo thì bạn cần có 1 chiêu đỡ vùi thân nơi trận địa. Đó chính là 1 chiêu thức bí hiểm để đánh bại nhà cái. Theo tôi, phải chơi cá độ với vài nhà cái để học bài trước, nếu anh em nào chưa có cao chiêu gì, có thể lắng nghe từ các lão thành trên những diễn đàn lớn như Kubet hay Thabet.

Những điều cần nhớ khi chơi cá độ bóng đá

Bóng đá cá cược với tổng hợp những kĩ năng đặt cược và cá độ đẳng cấp!

Cá độ được biết đến không đơn thuần chỉ là trò đỏ đen may rủi thông thường, mà còn những trải nghiệm tuyệt vời đối với người yêu thích bóng đá. Nếu là một tay cá độ chuyên nghiệp, hẳn bạn đã lưu lại cho mình không ít kinh nghiệm. Trong phạm vi bài viết này, cũng xin được được đưa ra một tóm tắt ngắn về bóng đá cá cược với tổng hợp những kĩ năng đặt cược và cá độ đẳng cấp.

Trò cá độ về bản chất là một trò chơi trí tuệ, đồng thời lại là một loại đầu tư có lợi, mà ở đó loại trừ sự may mắn, sự thành bại của các người chơi thường phải căn cứ vào thực lực và các kĩ năng. Thực tế, khả năng chiến thắng thường phải dựa trên kinh nghiệm thực tế của người chơi nên cũng không có gì gọi là lớn lao nếu bạn chịu khó để ý 1 chút.

Tổng hợp một số mẹo quan trọng khi chơi bóng đá cá cược

Điều đầu tiên, học cách phân tích trận đấu một cách khoa học. Trước khi đặt cược, người chơi cần theo dõi sát sao các thông tin về phong độ thi đấu của các đội trong các trận gần nhất, chú ý yếu tố sân nhà, đội hình ra sân tương quan lực lượng,… từ đó tính toán xác suất thắng thua giữa 2 đội. Tuy nhiên, trước hết bạn nên xác thực những thông tin này rồi mới đưa ra lựa chọn cược của mình.

Thứ hai, cũng không kém phần quan trọng, sau mỗi trận đấu, mỗi lần cá cược, người chơi cần tiến hành thống kê lâu dài và cẩn thận ở một số nhà cái uy tín, tiến hành so sánh giữa tỉ lệ cược trước trận đấu và các tỷ lệ kèo độ bóng đá cá cược trước đây của mỗi trận đấu, phân tích xác suất của kết quả trận đấu để chọn lựa.

Thứ ba, người chơi cao thủ bao giờ cũng biết làm chủ bản thân. Một khi đã quyết định đặt cược thì phải quyết theo đuổi nhận định của mình, tránh trường hơp bị dụ kèo để rồi thất bại. Khi không gặp may, hãy dừng lại. Có lẽ rất khó để bắt 1 người bỏ cuộc khi anh ta đang thua liên tiếp, thực ra ai thua thì cũng muốn gỡ, nhưng trong cá độ thắng thì không mấy khi thắng lớn còn thua thì thường thua rất đau.

Cá độ trực tuyến tại nhà cái uy tín cho tỉ lệ cược chất lượng, hiệu quả

Hiện nay thì trường cá độ trực tuyến đã và đang phát triển mạnh mẽ, trong sô nhiều nhà cái bóng đá cá cược đã uy tín nhất hiện nay trong lĩnh vực cá độ, Kubet tự hào là địa chỉ tin cậy hàng đầu hiện nay về cung cấp các loại kèo cược cá độ thể thao. Tại Kubet, người chơi sẽ được cập nhật liên tục các thông tin bổ ích về các trận đấu với đa dạng các loại kèo cược hấp dẫn.

Tóm lại, khi chơi cá độ nói chung người chơi cần tìm hiểu kĩ và lựa chọn nhà cái bóng đá cá cược tin cậy, đồng thời cũng cần chú trọng tích lũy kinh nghiệm riêng cho mình. Nếu chỉ biết học của người khác thì việc áp dụng đó chỉ có tính sách vở, do vậy, hãy không ngừng sáng tạo, học hỏi để có được chiến thắng tuyệt vời nhất.

Chiến lược chơi Baccarat: Cách giành chiến thắng trong baccarat

Điệp viên 007 James Bond dường như luôn thắng trong trò chơi baccarat. Tuy nhiên, việc biến mình thành một điệp viên giỏi với khả năng giết người không phải là một chiến lược chơi baccarat mà chúng tôi có thể đề xuất. Vì vậy, hãy xem xét các cách khác đơn giản hơn để tăng cơ hội chiến thắng của bạn tại trò chơi casino phổ biến này.

Nếu khu vực bạn đang sinh sống không có sòng bạc hay casino nào, bạn có thể chọn chơi Baccarat online tại các nhà cái uy tín. Có rất nhiều casino online có cung cấp trò chơi này với người chia bài thật. Có thể kể đến một số nhà cái như Thiên Hạ Bet, Kubet, W88, M88…

Nếu chơi online thì để nâng cao khả năng chiến thắng trong trò chơi Baccarat thì việc chọn được nhà cái uy tín là khá quan trọng đó. Hãy tham khảo danh sách các nhà cái hàng đầu chúng tôi đã nêu tại trang chủ.

Chiến lược chơi baccarat tốt nhất

Baccarat là một trong những trò chơi casino dễ chơi nhất bậc nhất. Thật hoang đường khi cho rằng đây là một trò chơi bài phức tạp dành cho những tay chơi có trình độ cao.

Thực tế, bạn chỉ có một quyết định để thực hiện trong mỗi ván bài đó là: đặt cược vào Player hoặc Banker hoặc Tie (Hòa).

Và chỉ đơn giản như vậy thôi!

Người chia bài sau đó sẽ thực hiện công việc của họ, và bạn chỉ cần chờ xem liệu những lá bài bạn được chia có phải là những lá bài có điểm nhất hay không.

Tạm bỏ qua tỷ số hòa, bạn sẽ nghĩ rằng bạn có 50/50 cơ hội chiến thắng đối với Player hoặc Banker.

Thật sai lầm!

Theo thống kê, có một lợi thế tốt hơn một chút cho phía Banker, đó là tuân theo các quy tắc khi Banker phải rút lá bài thứ ba hoặc dừng.

Tất nhiên, các sòng bạc rất khôn ngoan đối với điều này và sẽ tính một khoản hoa hồng nhỏ trên số tiền thắng cược của bạn nếu bạn đặt cược vào cửa Banker. Nếu bạn có thể, hãy tìm một sòng bạc mà mức hoa hồng này thấp hơn 5% thông thường.

Tuy nhiên, ngay cả khoản hoa hồng này vẫn có lợi cho bạn – vì vậy đặt cược vào Banker luôn là chiến lược chiến thắng baccarat tốt nhất.

Theo như các mẹo chơi baccarat, mọi thứ không đơn giản hơn thế!

Đặt cược vào Banker mọi lúc và theo thống kê, mặc dù Banker sẽ luôn có lợi thế theo thời gian, nhưng bạn có cơ hội kiếm lời cao nhất trong ngắn hạn.

Các thủ thuật đánh bài baccarat khác

Đã xác định rằng chỉ đặt cược Banker cho mỗi ván bài là cách tốt nhất để chơi baccarat, thì có một chiến lược baccarat có thể giúp cải thiện cơ hội của bạn hơn nữa.

Bạn có thể đã nghe nói về các hình thức cá cược khác nhau có thể mang lại phần thưởng. Một điều tôi thích vì nó dễ dàng và hợp lý là hệ thống 1-3-2-6, một chiến lược đặt cược mà bạn cũng có thể sử dụng để chơi rouletteRồng hổ.

Đặt cược một đơn vị tiền cho Banker để bắt đầu một ván cược. Một đơn vị là tiền cược thông thường của bạn.

Nếu thắng, bây giờ bạn có 2 đơn vị, vì vậy hãy thêm 1 đơn vị nữa và đặt cược 3 đơn vị vào lần sau.

Từ bây giờ, bạn chỉ sử dụng tiền thắng cược của mình để đặt cược, trước tiên là 2 đơn vị, và nếu thắng, cược cuối cùng là 6.

Nếu bạn thua vào tay cuối đó, số tiền tối đa bạn đặt cược từ số dư của mình trong bất kỳ chu kỳ nào thực sự là 2 đơn vị.

Nhưng giành chiến thắng sau chu kỳ, và bạn đã kiếm được 12 đơn vị và bây giờ nên bắt đầu lại từ một đơn vị, cho một chu kỳ mới.

Do đó, bạn đang mạo hiểm với 2 đơn vị để thắng 12 trong mỗi tay, nghĩa là bạn có thể thua sáu tay và giành thắng tay thứ bảy – và vẫn hòa vốn.

Quy tắc chơi Baccarat cho hình nộm: KHÔNG ĐƯỢC LÀM GÌ

Những điều cần tránh cũng là một phần của cách chơi baccarat và giành chiến thắng như các mẹo trước.

Như bạn đã thấy, bên cạnh khả năng xảy ra Tie (hòa) là ít, có khoảng 50/50 cơ hội thắng của Player hoặc Banker.

Chỉ vì Player đã thông thắng bốn ván trước, không có nghĩa Banker có khả năng thắng ván bài tiếp theo.

Sai lầm là sau khi bốn tay Player thắng liên tiếp, một con bạc sẽ gấp thếp nhiều tiền hơn bình thường đặt cược vào Banker thắng ván bài tiếp theo.

Nhưng, con bạc đang quên ván bài tiếp theo luôn là cơ hội 50/50, bất kể điều gì đã xảy ra trước đó.

Bạn có thể hỏi tại sao các bàn chơi baccarat trực tuyến có hiển thị tất cả các chuỗi chiến thắng gần đây, hay các sòng bạc trực tiếp phát bài cho bạn để ghi lại kết quả? Nó hoàn toàn là để giải trí vì kết quả gần đây không thể ảnh hưởng đến những gì xảy ra tiếp theo.

Bằng mọi cách, hãy đặt cược vào ván bài tiếp theo phá vỡ một chuỗi – nhưng đừng đặt cược NHIỀU hơn mức bạn thường làm.

Quản lý tiền hợp lý

Yếu tố cuối cùng và quan trọng nhất của bất kỳ chiến lược baccarat nào không liên quan gì đến chính trò chơi. Nó áp dụng cho tất cả các trò chơi sòng bạc: Hãy quản lý tiền vốn một cách hợp lý.

Luôn luôn đặt cược để giữ cho bạn luôn đang trong trò chơi trong một thời gian dài, điều đó có thể khiến bạn thua liên tiếp. Bạn sẽ sớm hết tiền nếu bạn đặt cược tất cả số tiền của mình cùng một lúc – và không có gì thú vị bằng điều đó.

Kinh nghiệm chơi bài cào Ba Tây cho dân chơi mới

Bài cào Ba Tây là loại bài cực kỳ đơn giản, dễ chơi, không mất nhiều công sức nhận được sự quan tâm của đông đảo người chơi. Đánh bài cào thường mang tính may mắn rất lớn tuy nhiên đối với những cao thủ chơi bài chuyên nghiệp thì họ sẽ có chiến thuật chơi để giành được chiến thắng. Hãy cùng tìm hiểu kinh nghiệm chơi bài cào Ba Tây luôn thắng của các cao thủ hiện nay.

Luật chơi bài cào Ba Tây

Bài cào Ba Tây là loại bài 3 lá sử dụng bộ bài tây 52 lá sẽ được chia cho người chơi mỗi nhà 3 lá bài ngẫu nhiên để tính điểm. Người đạt điểm cao nhất là người chiến thắng. Trong bài Ba Tây thì quân Át là quân bài lớn nhất. Lưu ý, trong quá trình chia bài lá bài úp hay lật lên đều không quan trọng.

Cách tính điểm bài cào Ba Tây

Sau khi chia bài mỗi nhà sẽ có được 3 lá bài và có mức điểm từ 0 đến 9. Điểm số của các quân thường được tính như sau:

  • Các lá bài từ 2 đến 10 sẽ được tính theo số điểm như ghi trên lá bài.
  • Lá Át được tính 1 điểm.
  • Lá J Q K mỗi cây đều được tính 10 điểm.

Cách tính điểm bài cào Ba Tây được thực hiện bằng cách cộng tổng điểm của 3 lá bài sau đó chia cho 10. Từ đó, phần dư của điểm chính là điểm của bạn. Ví dụ nếu bạn nhận được 3 lá bài 7, 9, 3 thì tổng điểm được cộng lại là 19. Sau đó bạn chia cho 10 và giữ lại hàng đơn vị là 9 đây là số điểm của bạn. Nếu bạn rơi vào trường hợp chia dư 0 thì gọi là bù. Ngoài ra, bạn cần chú ý một số những cách tính điểm đặc biệt như:

Sáp: thường là 3 lá bài có thứ tự liên tiếp từ nhỏ đến lớn như 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, J, Q, K, A. Nếu bạn chơi bài mà có bộ sáp thì bạn sẽ thắng và ăn hết tất cả tiền cược của các nhà khác.

Liêng: chính là 3 lá bài kề nhau trong đó Q, K, A là liêng lớn nhất và A, 2, 3 là nhỏ nhất. Nếu trong một ván bài có người chơi cùng liêng thì sẽ dùng chất để chia cao cấp theo thứ tự là cơ > rô > tép > bích.

Ảnh: là những lá bài có hình mặt người như J, Q, K.

lá bài đầu người ba tây

Kinh nghiệm chơi bài cào Ba Tây luôn thắng từ chuyên gia

Bài Ba Tây hiện đang là loại bài cào được đông đảo mọi người ưa chuộng nhất hiện nay chủ yếu dựa vào may mắn. Đây là bài rất dễ chơi có rất nhiều những bí quyết giúp bạn chiến thắng. Dưới đây sẽ là một số những kinh nghiệm mà bạn có thể áp dụng để tăng tỷ lệ thắng của các cao thủ chơi bài:

Đặt ra giới hạn cược

Đặt ra giới hạn cược là thủ tục mà người chơi bài cào Ba Tây cần phải lưu ý. Trong đó, bạn cần tuân thủ những nguyên tắc sau để không bị thua trắng đó là:

Bạn nên chia tiền thành 2 phần bao gồm phần chơi 1 ngày và phần tiền dự phòng. Trong đó, tỷ lệ chia vốn sẽ thường được chia thành 70% tổng số tiền chơi, 30% để dự phòng. Nếu bạn chơi hết 70% vốn thì tốt nhất nên dừng lại để tránh bị cháy túi.

Thông thường, mỗi ván bạn hãy chia nhỏ số tiền đặt cược ra như vậy nếu thua một ván nhưng cuối cùng vẫn lời. Bạn nên lưu ý tránh trường hợp mình chưa kịp chơi thì đã hết vốn do cược quá nhiều.

Chỉ nên cược 1:1 cho cửa thắng hoặc thua

Bài cào Ba Tây thường có tỉ lệ ăn 1:16. Bên cạnh đó, loại bài này có cửa đôi là 1:40 và cửa hòa 1:8 nhưng xác suất ra là rất thấp. Do đó, để đảm bảo an toàn bạn hãy đặt vào các cửa thắng và cửa thua việc này tuy thắng ít nhưng lại rất chắc chắn.

Rải vốn đặt nhiều cửa

Các cao thủ chơi bài cào Ba Tây thường ví chơi loại bài này như chơi chứng khoán vậy. Bởi vì, bạn cần đầu tư vào từ 2 đến 3 cổ phiếu tốt nhằm gia tăng hiệu quả chiến thắng và chia thành nhiều nơi để giảm đầu tư vào 2-3 cổ phiếu. Do đó, khi chơi bài bạn cũng cần đặt vào các cửa khác nhau nhằm tăng cơ hội thắng cũng như đảm bảo an toàn. Vì vậy, bạn hãy đặt 2-3 cửa cho nhiều người chơi là tốt nhất.

Nắm chắc luật trước khi tham gia chơi

Khi bạn tham gia bất kỳ một trò chơi nào để chiến thắng bạn cần nắm chắc được luật chơi một cách rõ ràng. Luật chơi bài cào Ba Tây rất đơn giản do đó bạn hãy tìm hiểu kỹ càng để giành được chiến thắng bởi vì loại bài này nếu bạn không hiểu thì bạn sẽ không thể nào thắng được. Bạn chỉ cần nắm rõ luật chơi, áp dụng chiến thuật đúng sẽ giúp bạn có được phần thắng trong tay.

Không nên chơi với người nhiều vốn hơn

Bạn không nên chơi với các đối thủ có số vốn nhiều hơn mình quá nhiều mà nên tìm người tương đương. Từ đó, bạn sẽ cảm thấy thoải mái và dễ chịu hơn khi tham gia vào cuộc chơi. Bởi vì, yếu tố tâm lý có tác động rất lớn đến chiến thắng của bạn vì chơi với người nhiều tiền sẽ làm bạn lo sợ hết vốn trước. Tâm trạng người chơi không tốt ảnh hưởng rất lớn đến kết quả cuộc chơi.

Trên đây là những kinh nghiệm chơi bài cào Ba Tây mà các cao thủ chơi bài muốn chia sẻ đến bạn. Từ đó, bạn sẽ tự tin hơn để trải nghiệm những giây phút giải trí tuyệt vời và nhận được phần thưởng to lớn.

Excerpt – Lucky Wander Boy

THE MICROSURGEON WINNER: A DEAD GRANDMA STORY

Microsurgeon was the last Intellivision game I ever owned; my grandfather bought it for me a few weeksbefore my grandmother got sick. Her illness came as no surprise, given her three-pack-a-day habit. She would stay up until three or four in the morning, smoking and reading in bed, while my grandfather, an early riser, slept soundly in the living room. I’d often heard my mother theorize that her parents, with their divergent lifestyles, would never have stayed together had they gotten married in the age of no-fault divorce. Yet I believe they were happy. It never occurred to them to measure their lives together against some glossy ideal.

After her chronic cough became more persistent, the doctors took X rays and found spots in both her lungs. Further inquiries revealed that the cancer had recently metastasized to her brain, though it had not yet gotten a firm foothold there. They started her on aggressive chemotherapy, and the rest of her body deteriorated along with her tumor cells. There is no need to catalogue the details of this deterioration – you have seen it for yourself, or you will. I have nothing to add to your current or future memories, no light to shed on them, no meaning or hope to extract. Her sickness was a constant whisper in our house, even when it was not being talked about. In the living room at night, you could hear my mother’s murmuring remorse that she’d done nothing to stop my grandmother’s smoking, or her own for that matter, and the hallway walls would carry her cries of helpless rage through my closed bedroom door.

It took me a while to get around to playing Microsurgeon; I was still infatuated with Astrosmash. When I finally did get around to playing it, I was taken aback by its complexity. Power, brains, antibiotics, tumors, lymph ducts, tapeworms; it was a lot to think about all at once. But I kept at it, fueled by morbid, obsessive tendencies, and finally got the hang of the game with patient #23, a relatively easy save compared to some of the others. She began the game with lungs in critical condition, brain in serious condition, and everything else good or fair. I saved her, barely, doing the absolute minimum necessary to get her brain and lungs up to ‘good’ or ‘fair’ while preventing any of the other ‘fair’ systems from falling ill, and made it out through her eye socket just before my power ran out.

The following day, my mother took my grandmother to Presbyterian St. Luke’s Hospital for a checkup, where the doctor told her that the chemo was working. Her cancer had not retreated, but it had not advanced either. My mother seemed hopeful, which lifted my father’s spirits, and mine. Making the connections I could hardly expect anyone else to make, I retreated to the basement for more Microsurgeon, hitting Reset on the Intellivision until it delivered patient #23. As I got better at the game, I was able to bring all of #23’s systems up to good condition, and once a body region was in good shape, it stayed that way and never got bad again. In Microsurgeon, health was forever. Once, when my mother came down to check on me as I sat cross-legged on my orange vinyl cushion, I told her what I was doing.

“I’m killing Grammy’s tumor cells,” I said.

Thinking I was being metaphorical, she kissed me on the head.

I refused to go to summer camp that year. I had work to do. My resolve was such that my parents saw little point in denying me what might be my last summer in my grandmother’s company. One day on the patio of her condo, after swearing her to secrecy, I told my grandmother what I was doing with the game on her behalf, explaining the whole thing to her in my disjointed way. She squeezed me weakly to her side and looked out over Lake Michigan, the wind sending ripples through the top of her terrycloth turban. I think she believed me.

“Thank you,” she said as she lit up a cigarette.
She would occasionally smoke in my presence, having exacted from me a standing promise not to tell anyone. Though I knew this was not a thing for her to be doing, I never asked her to stop; it only made me work harder at Microsurgeon. Even after all systems were good, I continued to blast away at pathogens, paying special attention to lung and brain tumors. I would not leave the body of patient #23 until all traces of disease had been eradicated.

In spite of her stolen cigarette moments, my grandmother’s cancer began to recede. The doctors, my parents, her friends – none of them could conceal their surprise. I had to fake mine. She began to venture out, holding onto my grandfather’s arm as he led her to their usual table at Barnum & Bagel deli. We even took her to a movie, An Officer and a Gentleman, I think it was. It nearly bored me to death, but she didn’t cough once.

Then, a week before school started, the Intellivision broke.

Its bronzed top panels would often get very hot after a few hours’ continuous play, but I ignored the warning signs. Four hours into a Microsurgeon session, some piece of circuitry inside the console apparently melted down, and it would not play a single game. Nearly breathless, I took the machine into the furnace room, opened the toolbox and began to unscrew the bottom to see if I could solve the problem myself. I might have had a chance – I owned a soldering iron and I knew how to use it from the few Heath kit home electronics projects I’d done – but my mother walked in while I was dismantling the machine and made me put it back together again, prey to irrational fears of my electrocution.

The mustached man at Archon TV & Electronics was out of new Intellivisions. He suggested I consider a Colecovision system, the Next Big Thing that had hit stores that summer. Misunderstanding the source of my disproportionate distress, my mother offered to buy me one on the spot, but I was adamant: I needed an Intellivision. I needed this Intellivision. The property or aura in this machine that had yoked my grandmother’s fate to that of patient #23 might be absent from a new one, and I could not risk that. Intellivision might have been verging on obsolescence, but I had to protect what was truly valuable against the encroaching demands of absolute modernity. The Archon salesman shrugged, and told me he’d have to send it back to Mattel Electronics. It turns out Mattel Electronics was on its last legs and therefore probably not a good place to send anything important, but I was unaware of this at the time.

While I waited for Mattel to complete the repairs, my grandmother’s health deteriorated in step with the weather. She stopped going out, and the smell of death blew into her dim bedroom from upwind in time. I do not know how I recognized it, but I did, and with it came the first taste of the helplessness that had seasoned my mother’s life for months. I could not look my grandmother in the eye.

My parents stopped taking me to see her, and got her a full time nurse from Belize. Soon, they got the nurse a bottle of morphine sulfate and an eyedropper. At home, they tried to maintain an air of normality, but slow death took a grinding toll on everyone, my mother especially. Every phone call raised a sickening mixture of dread and relief that she tried to neutralize with Pepto Bismol. When Archon TV & Electronics called to tell me my Intellivision was in, however, neither she nor my father was home.

I put on my gym shoes and ran to Archon myself along the Edens expressway. It was a mile away, nearly enough to render a chubby, sedentary eleven-year-old unconscious, but I made it, paid the man most of the allowance money I’d saved over the past few months, and trudged back home with the Intellivision under my arm.

I was very thirsty, but I went straight to the basement without water and summoned up patient #23. I killed every wrong thing in that body, every tumor cell, every pernicious virus, every spark of the malicious world, I played and played without regard for score or status, and maybe it was a glitch in the programming or maybe it was something else, but the game lasted far longer than it should have. My power readout stopped declining, and the tumors stopped appearing all together. The game gave up.

Dizzy from thirst, brow salty with dried sweat, I stumbled upstairs with the Microsurgeon cartridge in hand to find my mother and father entering from the garage with my grandfather. Grammy was dead. When they told me, I fainted.

After I came to, drank some water and assured them I was okay, they took me to see my grandmother one last time. She was just a thing now, an object that could no longer pretend to be otherwise because it could no longer tell itself otherwise. Although I had to work up my courage to touch her hand, it was cool to the touch, not at all unpleasant. As her body dropped to room temperature, and my mother cried, and my heavily sedated grandfather slumped listlessly in a chair, I remember exactly what went through my mind. There were three things, in this order:

1) When I was six or seven, back before my fascination with the mysteries of the natural world was bludgeoned to death by a 7th grade science teacher, even before video games, I would often sit for hours gazing into books on dinosaurs and prehistoric mammals, pouring over their lush painterly reenactments of primeval drama, thinking about my own death. Not what would happen to me after I died – I thought about what would happen to everything else. For the first time in years, I revisited the post-Adam scenario.

The situation was thus:

I was the linchpin in the machine of forward-moving time, the only thing that kept it together and propelled it through a fierce storm of regression. When I finally drew my last breath, the storm would sweep time up in its back-blowing gusts, causing fern-heavy rainforests to explode through the lawns and concrete and asphalt, toppling the homes and shops and even the skyscrapers downtown. Saber-toothed tigers would come to prowl through those forests, nostrils flaring after a whiff of mastodon blood, and there would be no defense against them. Everything would keep going backward, through the triceratops and anklyosaurus to the trilobite and beyond. There was a gap in my knowledge of a few billion years between the illustrated dinosaur book and the illustrated astronomy book, but I knew where it would all end up: in a featureless freezing vacuum punctuated by swirling masses of super-heated gases. These were the changes that my death would precipitate. I shared this information with no one.

2) While thinking about the things I’d known from childhood, my thoughts moved naturally to my secret knowledge of God’s true appearance. From the age of three or four, I had known he was not the conventional white-bearded Ineffable, or the burning bush they told us about in Sunday school at Temple Solel, or the guy nailed to the cross downtown at the Art Institute, though I found those depictions of the crucifixion entertaining.

No, God looked exactly like George Reeves, the barrel-chested, beer-gutted, ill-starred star of the 1950s Superman TV series, wearing the chunky black glasses of his Clark Kent incarnation. He wore a green and yellow court jester’s costume, the kind with little bells on the ends of its three-pointed hat, and rode a donkey so small that God had to hunch over and lift his legs to rest on its mane so they wouldn’t drag along the ground. The poor donkey was a third of his size. It was one small donkey. Though I no longer believe in God per se, I still know this image carries some deeper truth.

3) I thought about the Microsurgeon cartridge in my pocket. I knew its effect had been real. I still know it. For no good reason I could ever fathom, it had become a fulcrum point between opposing sides of the screen where leverage could be exerted from one side to the other. If the Intellivision had been fixed sooner – a week, a day, an hour – I could have saved her.
©D.B. Weiss, 2003

Lucky Wander Boy